THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM
Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ Hai, ngày 8/10/2012
MỸ-TRUNG BẮT ĐẦU CUỘC CHẠY ĐUA VŨ TRANG
TTXVN (Niu Yoóc 7/10)
Tạp chí “Đối thoại châu Âu” gần đây cho biết Oasinhtơn và Bắc Kinh bắt đầu cuộc chạy đua vũ trang mới và rất cỏ khả năng sẽ biến thành cuộc đối đầu như thời Chiến tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Xô.
Mấy tuần qua rõ ràng cả hai bên đã đưa
ra các quyết định chắc chắn sẽ đưa họ đến một cuộc đối đầu lâu dài không
những trên lĩnh vực ngoại giao mà cả lĩnh vực quân sự. Trong cuộc đối
đầu này, các đối thủ một lần nữa sẵn sàng thể hiện sức mạnh vũ khí hạt
nhân, từ đó có thể gây nên nhưng hậu quả toàn cầu. Nét nổi bật đầu tiên
trong cuộc chiến tranh này do Mỹ khởi xướng, sau khi các tin tức cho
biết mùa Hè năm ngoái quân đội Mỹ đã hoàn thành kế hoạch chuẩn bị cho
một cuộc chiến “trên không – trên biển” lớn. Bằng cách phối hợp chặt chẽ
lực lượng trên không và các hạm đội để phá hủy các kế hoạch phòng thủ
bờ biển của đối phương, tư tưởng chiến lược của Mỹ là phát động các cuộc
tấn công vào sâu lãnh thổ Trung Quốc khiến quân đội Trung Quốc bị tê
liệt không thể chống lại các lực lượng Mỹ và nhóm tàu sân bay. Đầu tháng
8/2012, Đô đốc Dennis Blair – cựu giám đốc Hội đồng Tình báo Quốc gia
và quản lý toàn bộ cộng đồng tình báo Mỹ, đã thông qua kế hoạch này.
Theo ông, kế hoạch được phát triển nhằm chống lại Trung Quốc, Bắc Triều
Tiên và Iran. Mặc dù tài liệu vẫn đang được giữ bí mật, nhưng các nguồn
tin khẳng định đây là kế hoạch nhằm phối hợp hơn nữa khả năng và sức
mạnh của các lực lượng quân sự Mỹ trong cuộc chiến tranh tương lai.
Nhưng các
chuyên gia ở các nước khác nhau trên thế giới nhận định nhìn chung kế
hoạch này của Mỹ khó có thể đánh bại Trung Quốc. Do mấy năm gần đây Bắc
Kinh luôn chú trọng các kế hoạch phòng thủ từ biển, do đó họ có thể biết
các ý đồ của Mỹ từ công tác huấn luyện đến một cuộc chiến tranh thực
sự. Điều này thể hiện rõ ràng trên thực tế. Trong khuôn khổ thực hiện kế
hoạch, Mỹ bắt đầu gia tăng sự hiện diện quân sự ở khu vực châu Á-Thái
Bình Dương. Đặc biệt, từ tháng 8/2012 Lầu Năm Góc bắt đầu theo dõi các
vùng nước ven biển của Trung Quốc thông qua các hoạt động của các máy
bay trinh sát không người lái. Ngược lại, Trung Quốc cho biết họ có các
phương tiện có khả năng ngăn chặn quân đội Mỹ triển khai các kế hoạch
tấn công Trung Quốc từ biển. Tháng 8/2012, quân đội Trung Quốc tổ chức
một số cuộc diễn tập các tên lửa đánh chặn. Mùa Hè năm nay, sau khi tái
trang bị các loại vũ khí và chuấn bị chính thức đưa vào hoạt động, tàu
sân bay cũ Vaiyag của Trung Quốc đã 2 lần tiến ra biển tham gia huấn
luyện các thủy thủ. Khi so sánh với tàu – sân bay tấn công của Mỹ được
chế tạo nhằm chống lại hạm đội của đối phương, Trung Quốc cũng công khai
tuyên bố đã có lực lượng phi công trên biển và chuẩn bị đưa tàu sân bay
vào hạm đội nhân dịp kỷ niệm ngày quốc khánh 1/10. Trung Quốc cũng phô
trương cho toàn thế giới chứng kiến các tàu chiến tốc độ cao có thể tác
chiến ở các khu vực ven biển và các tàu khu trục tên lửa có thể tấn công
các mục tiêu cách xa bờ biển Trung Quốc.
Theo dự đoán của các chuyên gia, Trung
Quốc đã thành lập tuyến phòng thủ dọc bờ biển và phát triển ra ngoài xa
vùng biển hơn l.000km. Hay nói một cách chính xác, trong phạm vi phòng
thủ này, các tàu sân bay của Mỹ có thể bị các tên lửa đạn đạo Đông
Phương-21 của Trung Quốc tấn công bất cứ lúc nào. Chiến lược cửa Mỹ dự
định khắc phục tuyến phòng thủ như vậy của Trung Quốc bằng cách sử dụng
các loại vũ khí thông thường nhưng hiện đại, kể cả các công nghệ máy
tính và tình báo vô tuyến điện tử của lực lượng không quân và hạm đội,
nhưng không phát động cuộc tấn công tên lửa hạt nhân đồng loạt, về bản
chất, kế hoạch “tác chiến trên không- trên biển” là nhiệm vụ mà hạm đội
và Bộ Chỉ huy Mỹ đã từng tiến hành trong Chiến tranh Thế giới Thứ II ở
Thái Bình Dương chống Nhật Bản. Nhưng điều đáng quan tâm là sự phát
triển của hạm đội Trung Quốc lần đầu tiên trong hơn 50 năm qua sẽ buộc
hạm đội Mỹ phải chuẩn bị đối đầu với các hạm đội trên biển. Một số
chuyên gia cho rằng chiến lược “tác chiến trên không – trên biển” không
có ý nghĩa gì cả, bởi vì nó không thể hiện rõ nhiệm vụ tiêu diệt và phá
hủy các hạm đội cũng như tuyến phòng thủ ven biển của Trung Quốc liên
quan đến mục tiêu thống trị toàn cầu của Mỹ ra sao và việc tăng cường
kiểm soát khu vực châu Á-Thái Bình Dương có ý nghĩa gì đối với sự thống
trị toàn cầu như vậy. Không có nhà hoạt động chính trị cũng như quan
chức chỉ huy quân sự nào của Mỹ đưa ra được câu trả lời thuyết phục và
bình luận về vấn đề này. Trong khi đó, Trung Quốc không chờ đợi những
lời giải thích của Mỹ và sẵn sàng đáp trả tất cả các mối đe dọa tiềm
tàng không đối xứng. Ngày 16/8, quân đội Trung Quốc tổ chức cuộc thử
nghiệm tên lửa đạn đạo xuyên lục địa JL-2, được phóng từ một tàu ngầm
lớp “Tấn” ở Biển Hoàng Hải. Tiếp đến ngày 24/8, Trung Ọuốc tuyên bố,
tháng 6/2012 họ đã thử thành công tên lửa Đông Phương-41 (DF-41) thế hệ
thứ 3, tầm bắn tới 14.000 km, mỗi tên lửa có thể mang 19 đầu đạn và được
phóng từ các xe tải cơ động. Vì vậy, tên lửa này có thể bay đên bất cứ
điểm nào trên lãnh thổ Mỹ và phá hủy hệ thống phòng thủ tên lửa hiện nay
của Mỹ. Nhưng sau đó, một số chuyên gia nghi ngờ các vụ thử tên lửa
Đông Phương-41 và cho đó chỉ là sự lừa bịp. Họ khẳng định Trung Quốc
không có loại tên lửa này và đang dự định phát triển khoảng 20-30 tên
lửa. Hiện nay toàn bộ kho hạt nhân của Trung Quốc chỉ có 240 đầu đạn hạt
nhân, trong khi kho hạt nhân của Mỹ có tới hơn 2000 đầu đạn hạt nhân
sẵn sàng sử dụng và hơn 5000 đầu đạn dự trữ.
Tuy nhiên, báo chí Mỹ nhanh chóng phản
ứng trước các vụ thử tên lửa của Trung Quốc và gọi các vụ thử đó là một
biện pháp đe dọa của Bắc Kinh. “Nhật báo Phố Uôn” của Mỹ giữa tháng
8/2012 đăng phát biểu của một số chuyên gia quân sự cho rằng, trận địa
rađa phòng thủ tên lửa ở Alaska sẽ không hiệu quả đối với các tên lửa
Trung Quốc và đó là lý do tại sao sắp tới Mỹ cần bắt đầu thảo luận các
kế hoạch bố trí 2 trận địa rađa mới ở phía Nam Nhật Bản và Philíppin như
các trận địa rađa mà Mỹ thiết lập tại châu Âu. Gần đây các nhà chức
trách Nhật Bản và Đài Loan cũng công bố các kế hoạch tăng cường phòng
thủ tên lửa của hai nước. Lầu Năm Góc khẳng định nhiệm vụ ưu tiên của Mỹ
là bảo vệ Đài Loan bằng hệ thống phòng thủ tên lửa và thành lập một căn
cứ hệ thống phòng thủ tên lửa khu vực và kết hợp các hệ thống phòng thủ
của Mỹ với các hệ thống phòng thủ ở Nhật Bản, Hàn Quốc và Ôxtrâỵlia.
Bên cạnh đó, chống Trung Quốc đã trở thành chủ trương của Ấn Độ – quốc
gia mới đây cũng quyết định tăng cường hiện diện ở Ấn Độ Dương. Vì vậy
Ấn Độ quyết định xây dựng một đơn vị nhỏ của quân đội Ấn Độ trên đảo
Nicobar Big ở vịnh Campbell thành một căn cứ quân sự lớn có thể cho phép
các tàu sân bay Vikramađitya (có đặc điểm tương tự tàu sân bay Varyag
của Trung Quốc) ra vào thường xuyên. Niu Đêli cũng đã thông báo, trong
hai thập kỷ tới Ấn Độ sẽ chi 600 tỷ USD để tăng cường các hạm đội và
thường xuyên theo dõi những phát triển của quân đội Trung Quốc trong khu
vực. Vì vậy, cuộc đối đầu Mỹ-Trung đang biến thành một cuộc chạy đua vũ
trang khu vực, đe dọa trở thành một nhân tố cạnh tranh toàn cầu. Hiện
nay Trung Quốc sợ rằng Mỹ sẽ sử dụng các kinh nghiệm của chính sách ngăn
chặn hạt nhân trong Chiến tranh Lạnh với Liên Xô để chống Trung Quốc
thông qua hệ thống các căn cứ quân sự, tàu chiến và vòng vây của các
nước đồng minh. Bắc Kinh cho rằng, trong trường hợp như vậy, mục tiêu
của Mỹ là ngăn chặn Trung Quốc phát động một cuộc tấn công tên lửa hạt
nhân nếu Mỹ mở cuộc tấn công quân sự đầu tiên. Bởi vì trước đây ngay sau
khi Mỹ chắc chắn tránh được một cuộc phản công từ Liên Xô và bảo đảm
các thành phố lớn nhất của Mỹ không bị hủy diệt, Oasinhtơn bắt đầụ các
cuộc đàm phán về cắt giảm vũ khí tấn công và đưa ra các điều kiện khiến
cuộc chiến tranh hạt nhân trở thành vô nghĩa và không thể xảy ra.
Hơn nữa, hiện nay đa số người Mỹ nghĩ
rằng sức mạnh quân sự của Trung Quốc vẫn còn yếu so với Mỹ. Nhưng họ
quên rằng Bắc Kinh đang phát triển chương trình hạt nhân trong khuôn khổ
hạn chế và rõ ràng sẽ làm hết mình để đạt được các phương tiện trả đũa,
cho dù Trung Quốc phải trải qua một chặng đường dài mới đạt được sức
mạnh quân sự ngang bằng Mỹ. Gần đây Bắc Kinh còn tuyên bố sẽ phát triển
hệ thống phòng thủ tên lửa riêng của họ để đối phó với các tên lửa Mỹ.
Đây là lý do khiến các nhà chiến lược của Mỹ tiếp tục nỗ lực hiện đại
hóa các hệ thống vũ khí đế đáp trả các đối thủ cạnh tranh của Mỹ như
Trung Quốc, Iran và Bắc Triều Tiên. Và mối đe dọa thực sự đối với an
ninh quốc gia của Mỹ sẽ xảy ra không chỉ khi Trung Quốc có các loại tên
lửa hoặc tàu sân bay nhiều hơn mà cả trong trường hợp Trung Quốc nỗ lực
tìm kiếm các giải pháp đặc biệt để đáp trả các thách thức an ninh nhằm
ngăn chặn Mỹ trở lại châu Á-Thái Bình Dương. Vì vậy, cuộc chạy đua vũ
trang giữa Mỹ và Trung Quốc đã và sẽ tiếp tục được thúc đẩy trong thời
gian tới./.
Nguồn: Ba Sàm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét